Home Văn mẫu hay lớp 5 Tả mẹ của em lớp 5

Tả mẹ của em lớp 5

by Thanh Hòa
101 views

Tả mẹ của em lớp 5

Bài làm

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”

Đối với một đứa trẻ lớn lên khi không có tình yêu thương của cha như tôi thì càng thấm thía hơn bao giờ hết tình mẫu tử thiêng liêng ruột thịt, càng biết ơn, trân trọng hơn bao giờ hết dòng máu ấm áp của mẹ chảy trong huyết quản của tôi, ngày ngày nuôi khôn lớn thành người.

Thuở tấm bé, tôi chưa một lần được hiểu thế nào là tình cha. Nhìn những đứa trẻ lớn lên trong sự đùn bọc của cả cha lẫn mẹ, tôi chợt thấy lòng mình thiếu vắng. Nhưng mẹ tôi đã lấp đầy khoảng thiếu vắng ấy bằng tình mẫu tử thiêng liêng, thay cha tôi yêu thương, chăm sóc phần của ông. Dáng mẹ gầy gầy, nhỏ bé, xiêu vẹo trong cái nắng chiều nhàn nhạt hắt bóng trên con đường đất quê hương với gánh hàng rong nặng trĩu vai. Có lẽ gánh hàng rong ấy, với những mưu toan cuộc đời ngày ngày kéo dáng vóc mẹ tôi càng lúc càng thấp xuống, càng lúc càng nhỏ bé hơn. Đôi mắt thưở thanh xuân long lanh ngập tràn cầu vồng, giờ đây lại dạn dày sương gió. Nó chẳng còn là mặt nước hồ xuân trong lành man mác nữa mà đã giá lạnh, phủ kín sương mờ như làn nước đêm đông. Đôi mắt ấy đã bao nhiêu lần mẹ lặng thầm giấu chị em tôi, lặng lẽ rơi lệ trong đêm khuya, để một mai khi trời hửng sáng, lại cố lau khô dòng lệ, kiên cường đứng lên, mang theo hai đứa con ngây dại vượt qua bão gió cuộc đời. Màu thời gian trải dài lên vai áo, thổi bạc cả mái đầu mẹ. Mái tóc hoa râm, mỗi sợi bạc đều là mỗi cái giá mẹ đã trả để đổi lại cho cuộc sống sung túc của chị em tôi. Mẹ đã đánh đổi cả cuộc đời mình để bù đắp cho chúng tôi một gia đình trọn vẹn. Cái giá của niềm vui, hạnh phúc nhỏ bé của chúng tôi tính lên người mẹ, hằn lên bởi những sợi tóc bạc trắng cứ ngày một nhiều hơn. Tôi rất sợ màu trắng ấy, rất sợ nhìn thấy những sợi tóc bạc của mẹ, một màu trắng đến nao lòng, màu trắng tang thương. Tôi sợ đến một ngày kia tóc trên đầu mẹ trắng hết, tôi chẳng còn được trông thấy mẹ tôi một lần nữa.

Xem thêm:  Để làm tốt bài văn nghị luận lớp 9

Tôi nhớ mùa đông năm ấy, tôi, một đứa trẻ 5 tuổi lần đầu được mẹ đưa sang nhà bạn chơi. Sự lộng lẫy, xa hoa của đứa con gái nhà giàu ấy khiến tôi lóa mắt, ghen tị. Trước một bàn đầy những con búp bê đời mới nhất đẹp đẽ, lung linh tôi nghĩ đến con búp bê vải rách nát của tôi ở nhà. Đặc biệt là con búp bê sứ trắng tinh, bộ vây của nó còn đẹp hơn tất cả những bộ quần áo của tôi. Tôi thích lắm,về đến nhà, tôi một mực bắt mẹ tôi mua cho một con búp bê giống y hệt như thế. Nhưng con búp bê đắt tiền ấy còn đắt hơn cả nửa tháng đi làm của mẹ. Mẹ đã cố giải thích, cố dỗ dành tôi, hứa sẽ mua cho tôi một con búp bê khác, nhưng sự ích kỉ và vô tư của một đứa trẻ cứ gào khóc vòi vĩnh. Sau cùng, mẹ cũng đồng ý với tôi, nhưng đôi mắt mẹ thật buồn, mẹ cố cúi đầu giấu đi nỗi khó xử trong đáy mắt. Ngay ngày hôm sau, trong bữa sáng, mẹ đã đưa cho tôi con búp bê xinh xắn giống y như của cô bé kia. Nhưng đêm hôm ấy, tôi thấy mẹ ôm ảnh cha khóc, khóc rất lâu. Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra, chiếc nhẫn cưới mẹ tôi luôn đeo và nâng niu đã không còn nữa. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi hiểu thế nào là tình thương của mẹ, hiểu mẹ yêu thương chúng tôi đến nhường nào.

Xem thêm:  Giải bài tập Ngữ văn lớp 6 bài 1: Từ và cấu tạo từ tiếng Việt

Búp bê sứ sau bao nhiêu năm cũng đã vỡ, tôi cũng không còn nhớ rõ hình dáng con búo bê ấy như thế nào. Tôi chỉ nhớ, và mãi mãi nhớ những giọt nước mắt mẹ tôi đã rơi, nhớ những gì mẹ đã dành cho tôi, nhớ tình yêu thương của mẹ. Nhớ để mang theo suốt đời, để mẹ mãi ở bên tôi dù có đi đêna tận cùng chân trời, dù có đến ngày nắng tắt, vẫn còn một tình mẹ như thế, mãi mãi bên tôi.

Có thể bạn quan tâm